
Những con đường cho ta qua hết một mùa đông
Khi sương mù kéo về giăng ngập lối nhỏ
Tiếng sáo mèo vi vu nơi đầu bản
Cơn gió nào se sắt kéo qua đây.

Những con đường cho ta qua hết một mùa đông
Khi hoa đào ngập ngừng hé nở
Thảm rêu phong còn vương những giọt sương trong suốt
Ngôi giáo đường buồn, lặng lẽ đứng suy tư.

Con đường ấy dắt ta qua hết một mùa đông
Khi chăn ấm không thể xua tan bầu trời giá lạnh
Có bàn tay nào khe khẽ chạm bàn tay
Cho thêm chút bồi hồi, cho tan biến nỗi cô liêu.

Cứ cất bước rồi mùa đông cũng qua
Chuyến xe về miền xuôi, thị trấn buồn ở lại
Có sớm mai nào trong tình cờ thức dậy
Chợt nhớ những con đường ta đã đi qua.
Sapa 2009