|
Người viết: Trần Hoàng Thiên Kim
|
|
21/11/2007 |
|
Có một buổi chiều không ngăn nổi bước chân Em lang thang trong giấc mơ hai mươi tuổi Ngây thơ quay về giã từ thời nông nổi Anh đến tìm khi sóng vỗ ướt hoàng hôn.
Những con dã tràng xuôi ngược phân vân Đâu biết mình xe mảnh cát tròn nhầm chỗ Đâu biết mình đi trên hoài công sóng vỗ Chẳng có dấu yêu nào nguyên vẹn trước triều lên  Có một thời trong ký ức lãng quên Nỗi nhớ thương nuôi mình qua hy vọng Biển ngàn xưa trước chiều không rung động Em khờ khạo tin vào chút kỷ niệm đầu tiên.
Nỗi nhớ nào cho em gặp lại anh Biển hát ru con thuyền không tới bến Thôi em về cho một người lỗi hẹn Đừng tiếc nuối biển chiều khi sương trắng sang ngang... 1 người đã có ý kiến phản hồi chủ đề này . 1. Ý kiếnCó trời mới biết, KháchThật là hay, không biết tác giả của những tuyệt phẩm này trông như thế nào? Có thể cho xem ảnh portrait được chăng? Viết ý kiến phản hồi... |
|
Cập nhật ( 21/11/2007 )
|